Đứa bé sau thời điểm được hình thành luôn sống ở Chu gia, Chu Thời Uẩn đặc biệt xin nghỉ ở bệnh viện ban đầu để tiện chăm sóc bé, anh chuyển đến một bệnh viện ở Bắc Kinh.

Bạn đang xem: Đẹp trai là số 1 ngoại truyện

Còn Tô Căng Bắc sau thời điểm sinh con đã lâu không ra ngoài hoạt động, phần lớn thời gian cô đều ở Chu gia, thỉnh thoảng dẫn nhì bé nhóc về Tô gia ở vài ngày.

Hôm đó, Hạ Lộ và Tiết Ảnh đến nhà làm khách.Ba người ngồi vào sân nhỏ uống trà tán gẫu.


Tiết Ảnh giật mình:

- Căng Bắc, mình mới không gặp cậu đâu có bao lâu, sao vóc dáng cậu đã khôi phục rồi? Bụng không có tí thịt nào cả.

Hạ Lộ cười:

- Cô ấy là ai chứ, là Tô Căng Bắc đấy, Tô Căng Bắc sẽ mang lại phép trên bụng có một đống thịt à?

Tiết Ảnh gật đầu:

- Cũng đúng.

Tô Căng Bắc:

- Mình vận động như thế mà không mất miếng sẹo lồi đó thì dứt khoát đi chết luôn cho rồi.

- Nè, bảo bối nhà cậu đâu?

Tô Căng Bắc ngước mắt nhìn cô ấy:

- Bảo bối? Bảo bối nào?

Tiết Ảnh nghẹn:

- Thì là Lương Hạ và Lương Ý...

- À, mình còn tưởng cậu nói bác sĩ Chu nhà mình.

- ...

- Chúng đang ở phòng đồ chơi đấy, muốn xem không?

- Xem chứ, coi xem chúng có lớn được chút nào chưa.

Tô Căng Bắc dẫn hai cô bạn thân đến phòng chuyên dành mang đến Lương Hạ và Lương Ý hoạt động. Cửa phòng làm bằng kính, tía người có thể nhìn rõ cảnh bên vào.

Lúc này vào phòng có tía người, Chu Lương Hạ, Chu Lương Ý và Chu Thời Uẩn.

Chu Thời Uẩn ngồi trên đệm xốp, cầm một quả bóng trêu hai đứa bé. Hai bảo bối một hồng một lam bò tới bò lui bên phụ thân, chơi vui quên trời quên đất.

Tiết Ảnh chớp chớp mắt:

- Ôi đệch... nhìn bác sĩ Chu vào phòng này, nhìn kiểu nào cũng thấy không quen.

Hạ Lộ gật đầu phối hợp:

- Người đúng chuẩn cao ngạo lạnh lùng hóa ra khi làm cha là thế này.

Tô Căng Bắc đẩy cửa ra:

- Lương Hạ Lương Ý, xem ai tới thăm hai đứa này.

Nghe tiếng cô, cặp sinch đôi vội bò về bên cô, miệng không ngừng réo gọi "mẹ" "mẹ".

Tô Căng Bắc không bế được một lúc nhì đứa, thế là Chu Thời Uẩn đứng dậy bế một đứa lên.

- Gọi "dì" nào.

Xem thêm: Mô Hình Nuôi Bồ Câu Pháp, Mỗi Tháng "Đút Túi", Cách Nuôi Chim Bồ Câu Pháp Từ Con Dế Hiệu Quả

Hai đứa bé ầm ĩ quậy, vẫn kiên trì gọi "mẹ". Kỳ thực bé còn nhỏ, ngoài gọi "mẹ" gọi "cha" thì cũng chỉ biết gọi "cô". Đây là kết quả vì Thiệu Tố Oánh không ngừng dạy dỗ.- Đáng yêu quá, Căng Bắc, bé trông giống cậu thật.Tiết Ảnh nói:- Có điều, mắt thì giống bác sĩ Chu hơn.Tô Căng Bắc kiêu ngạo:- Được rồi, bất kể giống ai chắc chắn là phải đẹp.- Chậc chậc, xem cậu đắc ý kìa.Tiết Ảnh vừa trêu hai đứa bé vừa hỏi:- Bác sĩ Chu, anh thường chơi với con thế à?Chu Thời Uẩn cười nhẹ:- Ừ.- Chậc chậc, đáng dựa dẫm hơn lão Cao nhà em nhiều, anh ấy chẳng có lòng nhẫn nại.Tô Căng Bắc:- Anh ấy á hả, cưng nhị đứa dở hơi này thôi rồi.Tiết Ảnh liếc xéo cô:- Ơ, giọng điệu này là ghen tuông vì giảm địa vị nè.Tô Căng Bắc nhướng mày cười đùa:- Chịu thôi, ai bảo đó là nhỏ gái mình chứ, mình cam tâm tình nguyện nhường Chu bảo bối nhà mình ra.Tiết Ảnh và Hạ Lộ nghe xong đều cười, Chu Thời Uẩn khựng lại, nghiêng đầu nhìn cô, nói rất nghiêm túc:- Em vẫn là số 1.- Hả?Tô Căng Bắc chưa phản ứng lại. Hạ Lộ và Tiết Ảnh cũng ngớ người.Chu Thời Uẩn nhàn nhạt:- Anh nói địa vị.Tô Căng Bắc:- ...Vẻ mặt Tiết Ảnh như đời không còn gì lưu luyến nữa:- Hạ Lộ, mau dẫn mình ra ngoài, họ đang làm thịt chó.Hạ Lộ:- Đi!!!___________Con dần lớn, đã biết nói, tính tình cũng càng rõ ràng.Chu Lương Hạ thích chơi thích quậy, thích gây rắc rối, chỉ mới 7 8 tuổi mà đầu óc rất khôi lỏi. Chu Lương Ý thì ngược lại, Mặc dù là em gái nhưng lại có sự trầm ổn của chị gái, so với Chu Lương Hạ thì Chu Lương Ý có đến cảm giác chín chắn hơn rất nhiều.Hai đứa bé lớn lên trong sự bảo vệ hết mực, chưa từng xuất hiện trước truyền thông. Nhưng Lương Hạ thích dính Tô Căng Bắc, thích đi chơi khắp nơi, nên thỉnh thoảng cô sẽ đưa bé cùng đến nơi làm việc.Lúc cô làm việc thì Lương Hạ sẽ do Hà Địch và trợ lý trông nom. Hôm đó, cô vừa cù ngừng một show, trở lại hậu trường. Lương Hạ đang chơi cùng các nhân viên. Bé còn nhỏ nhưng rất biết ăn nói, trêu các cô chú nhân viên ôm bụng cười to lớn.- Lương Hạ, qua đây.- Mẹ.Tiểu Lương Hạ hùng hục chạy qua, vừa chạy vừa nhìn phía sau cô:- Anh Ninch Khải đâu ạ?- Phía sau ấy, sẽ đến ngay lập tức.Anh Ninc Khải mà Lương Hạ nói có tên đầy đủ là Quý Ninch Khải, là một ngôi sao thần tượng cùng quay show với cô lần này. Lương Hạ rất thích cậu thiếu niên 16 tuổi đó, từ hôm qua Khi biết Quý Ninch Khải sẽ tới là bé cứ nhắc mãi.Quả nhiên, nghe Tô Căng Bắc nói ở phía sau, Tiểu Lương Hạ liền vụt chạy ra phía sau cô.- Anh Ninc Khải.Quý Ninch Khải đang đi về phía này, thấy Lương Hạ thì lộ ra nụ cười thuần khiết:- Em là Tiểu Lương Hạ của chị Căng Bắc phải không? Trước đây anh từng thấy em vào album ảnh của chị Căng Bắc.- Là em đó là em đó.Lương Hạ ra sức gật đầu, sau đó non nớt nói:- Anh Ninh Khải, anh quay lâu thế có mệt không anh?- Anh không mệt, Tiểu Lương Hạ luôn ở đây chờ mẹ à?- Vâng.Nói dứt, Lương Hạ cười e thẹn:- Cũng chờ anh Ninh Khải nữa....Mắt Tô Căng Bắc phía sau sắp trợn ra sau gáy, bé nhóc này, sao không nghe nó hỏi mẹ nó có mệt giỏi không chứ.Hà Địch ở bên cạnh nhìn cũng cười:- Căng Bắc, nhỏ gái em có phong độ của em năm xưa đấy.Tô Căng Bắc:- ...Đúng lúc này, điện thoại Tô Căng Bắc reo lên, cô nhìn tên người gọi, lập tức cười híp mắt bắt máy:- A lô, Chu bảo bối.- Căng Bắc, Lương Ý bệnh rồi.- Cái gì?!- Sốt, cứ gọi tên em mãi, em mau về đi.Lòng Tô Căng Bắc thít chặt:- Sao lại như vậy... được được được, em download vé máy cất cánh ngay lập tức, anh nhất định phải chăm sóc nó tốt đấy.

- Ừ, anh biết mà.- Anh để Lương Ý nói đi.Chu Thời Uẩn im lặng:- Con bé ngủ rồi.- Được, vậy bây giờ em lập tức về ngay lập tức.- Ừ.Cúp máy, Tô Căng Bắc vô cùng lo lắng ôm lấy Lương Hạ:- Bảo bối, chúng ta về nhà thôi.Lương Hạ sững sờ:- Đợi đã, con chưa nói chuyện hoàn thành với anh Ninch Khải.Tô Căng Bắc nói:- Em gái bị bệnh, chúng ta phải về.Lương Hạ:- Hả, thật không?- Ừ, nhỏ nói tạm biệt anh, rồi chúng ta đi.Lương Hạ tảo đầu nhìn Ninh Khải, lưu luyến không rời:- Anh Ninh Khải, sau này Lương Hạ lại tới tìm anh chơi nhé.- Ừ, Lương Hạ ngoan, đi đi.- Vậy, vậy tạm biệt.Tô Căng Bắc ôm Lương Hạ đi rồi, Hà Địch theo bên cạnh, vừa tìm chìa khóa xe cộ vừa hỏi:- Căng Bắc, hoãn hết hành trình tiếp theo hả?- Hoãn đi hoãn đi.Công việc sao có thể quan liêu trọng bằng con gái bảo bối của cô chứ!Một nơi khác, Bắc Kinh.Chu Lương Ý ngồi bên giường, vừa ăn kem vừa đong đưa chân nhỏ:- Cha, cha đã hứa là bé có thể ăn kem cả tuần đấy, không được nuốt lời.Chu Thời Uẩn ngồi bên cạnh gật đầu:- Giấu được mẹ bé thì mới được ăn.Mắt Lương Ý giảo hoạt:- Không thành vấn đề.Tô Căng Bắc có theo Lương Hạ cấp tốc bay về Bắc Kinc. Đến Chu gia, cô vội vã vào phòng Chu Lương Ý.Từ xa nhìn thấy Chu Thời Uẩn đứng ở cửa phòng, cô bước tới hỏi:- Lương Ý đâu?- Bên trong.- Em vào xem sao.Tô Căng Bắc đặt Lương Hạ xuống, đẩy cửa bước vào.Lúc này, nhỏ gái út Lương Ý của cô đang nằm trên giường, ngoan ngoãn ngủ, chỉ là mặt đỏ bừng, trông rất đáng thương.- Căng Bắc, Lương Ý đã hạ sốt rồi. Không sao, chỉ cần nghỉ ngơi là được.Tô Căng Bắc sờ mặt Lương Ý, rất đau lòng:- Mặt nóng thế này, thực sự đã hạ sốt à?Chu Thời Uẩn nói:- Ừ, thật.Anh đưa tay kéo cô dậy:- Em yên tâm, con vừa mới ngủ, em để bé nghỉ ngơi, chờ nhỏ tỉnh lại rồi hãy nói.Tô Căng Bắc:- Em ở đây trông chừng nó.Chu Thời Uẩn nói:- Em như vậy sẽ ảnh hưởng đến bé nghỉ ngơi. Ngoan, chúng ta ra ngoài trước.Tô Căng Bắc nghe vậy, đành theo Chu Thời Uẩn ra khỏi phòng.Lương Hạ thấy cha mẹ về phòng thì muốn đóng cửa giúp Lương Ý nhưng chợt thấy Lương Ý mở mắt ra. Bé giật mình bước lên trước:- Em tỉnh rồi, chị đi gọi mẹ.- Đừng.Lương Ý kéo tay chị lại:- Em không sao, là cha muốn mẹ về nên lừa mẹ đấy.Lương Hạ chớp chớp mắt:- Sao phụ vương lại đóng kịch như vậy?Lương Ý giang tay, vẻ mặt đành chịu.- Vậy mặt em là sao thế, đỏ quá.Lương Ý:- Cha để sữa bò nóng lên, lát nữa hết ngay í mà.- Hừ! Hai người... chị vốn có thể ở cùng anh Khải Khải lâu hơn một chút, đều tại phụ vương.Lương Ý lườm chị:- Quý Ninc Khải mà đẹp cái nỗi gì.Lương Hạ vừa nghe, lập tức xù lông:- Không mang lại phép em nói anh ấy xấu, bằng không chị trở mặt với em.Lương Ý:- ...- Anh ấy là phái mạnh thần của chị.- Đẹp hơn cha?- Ơ...Lương Hạ rất xoắn xuýt:- Cái này không thể so sánh được, cha là đàn ông chín chắn, còn anh Ninch Khải là tiểu thịt tươi.- Ồ, cho nên chị thích tiểu thịt tươi.- Chị không thể chọn mà, phụ vương đã kết hôn.Lương Hạ bò lên giường:- Nè, cha đến em cái gì mà em chịu hùa với cha lừa mẹ thế?- Kem.Lương Hạ:- !!!!Chỉ vì kem mà mình không thể nói chuyện với anh Ninch Khải nhà mình!!!Tô Căng Bắc bị kéo vào phòng, cô nghĩ nghĩ lại muốn ra:- Em đi xem Lương Ý.- Đừng đi.Chu Thời Uẩn nắm tay cô lại:- Đã nói không sao rồi, em đừng lo lắng.Tô Căng Bắc bĩu môi:- Lương Ý bệnh mà em không thể bên cạnh, em làm mẹ thực quá thất bại.Mắt Chu Thời Uẩn sáng lên:- Vậy, sau này nhận công việc ít lại là được.Tô Căng Bắc gật đầu:- Em sẽ ở bên chúng nó nhiều hơn.Chu Thời Uẩn cong môi:- Cũng ở bên anh nhiều hơn.Tô Căng Bắc chớp chớp mắt, nhìn người đàn ông cao to trước mắt, lại cảm thấy anh trông rất đáng thương.- Ừm...Chu Thời Uẩn kéo vai cô, ôm cô vào lòng, giọng nói lành lạnh với theo chút giảo hoạt vì thực hiện được ý đồ:- Tô Căng Bắc, nói lời giữ lời.