wWw.ClipMoi.Net _ Clip Hài _ Hài 2013 _ Blogradio _ Quick và Snow _ Truyện Cười _ Phim Hài

Main Menu
*

Nhẹ bay như bong bóng…
Cuộc sống quả thực ko thuận tiện gì Lúc cha từ ấy xảy ra vào đời. Và thiệt tệ hại Lúc nó lại lựa chọn chủ yếu tôi nhưng mà rơi…
Cái đêm tối ấy Khi tôi tắt đèn định đi ngủ thì Hải Gọi báo có điểm thi, tôi hất tung chiếc chnạp năng lượng đã nằm tại fan bản thân nhanh nhẹn bật chiếc PC vừa tắt gần đây. Vào dân trí gõ 3 tự Nguyễn Vân Anh, tôi đơ bản thân do điểm toán thù tôi phải chăng hơn mong muốn ngóng với càng đơ bản thân rộng khi tôi xếp thứ 2400 trong những lúc tiêu chí ngôi trường là 2000. Đó là chưa nói tới điểm cộng cơ mà tôi đã đạt được cộng điểm nào đâu. Tôi bàng hoàng, đông đảo sản phẩm cảm hứng xáo trộn sát vào nhau, tấn công đố nhau, cùng tận hưởng nhau làm tôi nhức nhói. Tưởng nhỏng một ai vô tình bóp nát trái tyên ổn tôi mà lại thực ra chỉ tất cả thiết yếu tôi vẫn bóp nó.

Bạn đang xem: Trượt đại học đừng đánh mất niềm tin em nhé


một năm nỗ lực cố gắng không căng thẳng mệt mỏi, phần đông giờ học tập liên tục trong số những tháng không hoàn thành ngủ có vẻ đem đi tất cả công sức của con người của một đứa 18 như tôi. Tôi vẫn nỗ lực hết sức vị tôi quyết tâm không còn mình tuy nhiên tại sao đầy đủ thiết bị lại không được thường đáp xứng đáng? Tại sao số đông đồ vật xảy ra không theo 1 trình trường đoản cú súc tích làm sao cả? Tôi rớt. Ừ, tôi rớt rồi. Tôi phải đối mặt với đa số fan, với đa số đồ vật như thế nào đây?…
Thđọng xúc cảm đang chảy trong tôi từ bây giờ chỉ từ lại nhất 1 vị… Đắng! Đắng ngắt nhỏng tách bóc coffe không con đường cùng ko đá.
Bất giác điện thoại thông minh rung… Là Tlỗi – đứa bạn thân tuyệt nhất của mình trong cả quãng đời học sinh. Tôi giơ tay định chùi gấp dòng nước đôi mắt sẽ lăn uống bên trên má, tuy nhiên tôi vẫn không khóc thì đem gì chùi. Nhấc thiết bị với giọng thông thường nhất gồm thể:
– Anh ơi, tớ đậu rồi. Mừng quá đi mất! Cậu là người trước tiên tớ báo tin này đấy – Thỏng tong tả, giọng xen lẫn 1 nụ cười lớn.
– Mà chừng như ngôi trường cậu chưa ra mắt điểm thi đề nghị không? Lâu nhỉ! À mai rủ thêm Hải rồi cỗ cha tụi bản thân đi ăn bánh kẹp đi, tớ bao – sự mừng quýnh Viral, căng mọng trong từng câu chữ của Tlỗi.
Tôi cụp đồ vật, gập fan xuống, nước đôi mắt ban đầu lăn uống nhiều năm. Tôi khóc! Cắn môi lại nút từ bỏ chiếc vày tôi không thích cha chị em tôi biết. Mọi chuyện đã trượt thoát ra khỏi trung bình kiểm soát của mình. Những niềm mơ ước về 1 giảng con đường tắt nghẽn trong cổ họng. Chưa khi nào có một ai kia nói tôi rớt với chính tôi cũng từ nói cùng với bản thân điều đó. Vậy mà…
Khi tôi căng thẳng, Khi vào thiết yếu tôi đang xâu xé thì Hải gọi. Có lẽ giờ Hải đang biết tôi rớt cơ mà ko, biết trước cả tôi nữa kia. Tôi với Hải thi thuộc trường cơ mà. Tôi lại gạt đa số dòng nước vẫn lả chả rơi xung quanh, bật nắp Smartphone. Không nhằm tôi kịp lên tiếng Hải hỏi tôi, giọng không hề gồm chút ít yên ủi nào:
– Cậu khóc đi, Anh… – Hải xuống giọng – cậu chả khỏe khoắn như cậu nghĩ về đâu – 1 giọng ấm, man mác bi lụy. Tôi cảm thấy được điều này nhưng lại vẫn bướng bỉnh nhỏng loại bí quyết tôi thường thể hiện:
– Đừng nghĩ thế… Tớ ko yếu đuối đuối… Tôi dừng bặt rồi lặng lẽ âm thầm khóc… Từng giọt nước rơi xuống nhẹ nhàng tuy thế bạn dạng thân này lại hết sức nặng nại.
Tôi bất ngờ húi thiết bị. Và tắt nguồn… Tôi đọc bản thân cần 1 giấc mộng nhiều năm nhằm đầy đủ dũng khí nói cùng với phụ huynh. Rằng tôi vẫn rớt… Chả sao, tôi gật đầu đồng ý điều ấy bởi có gượng gập xay vậy như thế nào, có hoang đường thay làm sao thì tương lai tuyệt ngày mốt hay phần đông bữa sau tôi cũng phải biết rõ rằng mình đã rớt. Nước đôi mắt, nhiều lúc chỉ làm người ta yếu ớt lòng rộng nhưng mà thôi.Tôi nỗ lực ngủ, nỗ lực đem hầu hết kí ức ngày xưa để xua đi cái cảm giác chiến bại.
Ngày xưa ngô nkhiếp với hồn nhiên. Ngày xưa, tôi nam tính trong cỗ áo dài. Ngày xưa, tôi và Hải gồm và một niềm mơ ước thay đổi IT. Ngày xưa, tôi với Tlỗi giỏi thuộc đạp phổ biến bên trên 1 cái xe đạp đến trường dọc từ tuyến phố đầy lá rơi vào mùa thu. Con con đường cùng với gần như cửa hàng cóc nhưng tụi phụ nữ siêu say đắm, 1 con đường dài lắm bửa tía thường mỉm cười cợt trước đầy đủ trò điên khùng xua bắt nhau, cùng cả nhà team mưa hát ngêu nghêu của bè lũ học sinh tinh nghịch. Con đường ấy giờ hun hút lắm rồi, xa tít nhỏng cái bí quyết tín đồ ta cụ call quá khứ đọng về…
Và thời xưa tôi cùng Thư gặp mặt Hải, lần đầu tiên tại vấp ngã bố, khi ttránh ban đầu rơi đầy đủ phân tử thứ nhất của mùa đông. Tôi phát hiện hình hình họa 1 quý ông ngố sẽ ngửng phương diện lên chầu trời đậy liếm từng giọt nước bầu bĩnh vẫn rơi, ngêu nghêu hát holding bachồng the tears bởi lắp thêm âm thanh khô la la, nhằm rồi bắt đầu 1 tình cảm nnơi bắt đầu xkhông nhiều tuổi học trò… Thích đối kháng phương! Thích đâu độc nhất vô nhị thiết là cần nói ra thì cậu bắt đầu hiểu, Hải nhỉ? Nhưng có nên vày vậy mà nhiều lần cậu làm cho trái tim tớ nhức buốt? Là Lúc cậu xuất sắc bụng chìa cây cho dù về phía tớ, bảo tớ đậy mưa về kẻo cảm lạnh để cậu cùng Thỏng bên nhau đi dưới cơn mưa rào thoáng qua. Là lúc cậu hotline điện rủ tớ đi ăn kem tuy thế nhớ “nên dắt Thỏng đi thuộc nhé!”. Cũng là khi cậu ko chịu đựng giải bài toán thù mang đến tớ, cứ đọng 1 mực xác minh bài xích kia dễ dàng nhưng lại cậu luôn có tác dụng tất cả bài xích toán thù Tlỗi thấy khó khăn.
Và còn từng nào chiếc nhiều khi điều đó nhỉ?! Tớ ko lưu giữ nữa, chắc hẳn rằng bây chừ tớ đã bận khóc Hải à.
 Hôm sau, khi tôi tỉnh giấc là lúc người mẹ ân cần an ủi tôi. Báo vẫn đăng list thí sinch thi điểm trên cao với không có tên tôi… Tôi hổ thẹn, quấn bí mật chăn uống hồng. Mẹ âm thầm ngồi đó như chừa sẵn cho tôi 1 cõi lòng để tôi chui tọt vào trong. Mẹ tôi khi nào cũng nhân hậu cho vậy. Nhưng tôi ngang bướng chối hận tự cõi lòng ấy… Lúc đủ kiêu dũng, tôi ngồi trực tiếp dậy mỉm cười cùng với người mẹ 1 niềm vui lệch lạc cùng rất xấu độc nhất, tuy nhiên lòng tôi nó man mác bi thương. Tình thương thơm là rất nhiều mà lại không khi nào vượt thãi cả.
Tôi ngồi vô trong bàn nạp năng lượng, với tay rước thìa định múc vào chén bát cháo lỏng nóng bức người mẹ nấu ăn nhưng bố tôi bỗng nhiên nhìn tôi, lộ 1 vẻ bế tắc rõ rệt:
– Đó là toàn bộ quyết trọng điểm của nhỏ sao?! – hai con mắt nhìn chiếu thẳng qua trái tim lẹo vá đang hổn hểnh bên trên ngực tôi. Để rồi đa số mảnh vá vơi vãi khắp khu vực, trái tim tôi không hề là một kăn năn nữa. Nó vỡ vạc ra vào lời nói bao gồm phần lạnh lùng, có phần trách rưới móc tê. Tôi thả thìa, chạy ào lên chống và khóc… Nước đôi mắt giàn dụa. Tôi hẳn trông thê thảm lắm! Ba thế ý giỏi vô tình cứa sâu vào nỗi nhức của tôi? Mà dù là ở trong tuýp nào đi chăng nữa, tôi cũng ko trách nát cha, gồm chăng tôi chỉ trách thiết yếu mình cơ mà thôi. Mặc đến chị em tôi gõ cửa ngõ liên miên, tôi vẫn chấp nhận cho tôi một mình. Tôi được bình an vào lúc này. Cố lên, Vân Anh à! Tôi tự nhủ với thiết yếu mình.
Mãi mang lại chiều, Khi đầy đủ thứ ổn định hơn vào bản thân, tôi Open sổ. Ngước đôi mắt lên chú ý màn mưa đã giăng, hát ngêu nghêu holding back the tears theo cái bí quyết của Hải. Thanh hao thản hơn nhiều, không ít.
“lúc ta căng thẳng đừng bắt bản thân ta nên gồng lên Chịu đựng, ta cứ đọng đến ta được an toàn và rồi hồ hết cthị trấn đang qua nhanh hao thôi” – Câu cửa mồm của chị ấy tôi – tôi nhớ về nó và mĩm mỉm cười dịu. Từ khi nào sự không thắng cuộc biết giá tốt trị của nó? Phải chăng kia là lúc ta cứ đọng đi bên trên tuyến phố cơ mà ta lựa chọn? Tôi đang thi lại. 1 năm mang lại mơ ước biến chuyển IT. một năm thì tất cả là bao. Nhưng quả thực, tôi vẫn tồn tại chưa khỏi xót xa. Thất bại này nó đắng cay quá! Nó như một hạt mầm làm thịt chết sự tự tin tôi cố gắng ươm vào cả 1 ngày… Tôi ngắm nhìn mưa và cũng khóc. Ừ, nước đôi mắt đâu tất cả cớ nhằm dứt lại… Thực sự, tôi bi quan các lắm. Nỗi ai oán ấy bóng gió lắm…
Mẹ gõ cửa Hotline tôi xuống ăn tối. Tiếng bà bầu nhẹ cùng nóng tựa 1 trong tâm thức rộng cùng sâu. Tôi mở cửa, không kìm lòng lại, ôm mẹ khóc nức nlàm việc. Khoảnh tương khắc ấy, bà mẹ yên lặng. Rồi khi tôi phì cười cợt, đủ dũng khí để đối lập với tía, người mẹ xoa đầu trách tôi khờ. Tiếng chị em nói dịu dàng làm tôi thanh khô thản rộng. Tôi xuống nhà bếp. Và…ba tôi nghỉ ngơi đó. Ba ko nói tuy vậy góc nhìn ba không hề dễ chịu và thoải mái tẹo làm sao. Ánh mắt ấy làm tôi sợ…Cho đến về sau tôi new gọi, cha có tác dụng vậy vì tía hy vọng tôi khỏe khoắn rộng cơ mà đối lập với cuộc sống thường ngày, đặc biệt hơn là đối diện cùng với thất bại. Tình cảm đôi khi ko được bộc lộ ra bên ngoài mà lại nó âm ỉ cùng vẫn cháy bùng lên lúc nào cần đến. Cảm ơn ba tôi nhé!
hộ gia đình vẫn là một điểm tựa quan trọng vào cuộc sống. “Có gì đâu em. Vì chính là cuộc sống thường ngày. Dũng cảm lên”– dòng sms của chị ý tôi, tôi vẫn lưu giữ trong thứ cùng tôi vẫn ghi nhớ hoài… Tin nhắn đầu tiên đến khi tôi bật nguồn Smartphone. Sau đó, lời nhắn của Thư cùng Hải đồng minh lượt kéo đến. Tôi hiểu, tôi không hề đơn độc trên bước con đường mấp mô này. Nhưng, tôi không được sáng sủa để reply… Lại tắt nguồn…
Ngày bữa sau, Hải cùng Thỏng mang đến bên. Tôi không chạm mặt vì lý do tôi nên yên ổn tĩnh… Cả 2 về trong ánh nhìn buồn… Tôi nhìn qua khung cửa sổ. Cuộc sống là vậy, không có gì vừa đủ cả. Nếu 2 miếng tuyệt vời và hoàn hảo nhất thì miếng sau cuối sẽ đổ vỡ và ko tuyệt vời.
Những ngày kế tiếp, tôi nỗ lực quét dọn phần đông lắp thêm. Tôi loay hoay vào căn uống chống bé dại mãi, nhằm sau cuối quyết định túi ba lô về quê refresh lại hầu như thứ.
Mẹ tiễn tôi đến bến tàu, cha thì vẫn chắc nịch chọn cách đi làm. 1 chuyến hành trình gấp trong tương đối sương mau chóng rét lẽo…Tôi ôm người mẹ, nấc lên 2 từ bỏ xin lỗi rồi vội vàng vã lên tàu. Ngồi toa 2, ghế 5. Tôi dựa mình nhìn hai con mắt bi đát của mẹ. Nước đôi mắt lăn uống dài…
Tôi ngơ ngẩn. Rồi nơi nào đó, giờ hát la lá theo bài xích hát xưa cũ vang lên… Tôi bình thản chú ý Tlỗi, xoay quý phái chau ngươi quan sát Hải. Hải đẩy mũ lên, khẽ chú ý tôi, giọng trầm:
-Ba cậu đến bọn tớ biết về chuyến đi này. Và tất nhiên chả ai bỏ cậu bây giờ, nnơi bắt đầu ạh! Cậu ta mĩm cười…
-Ừ. Cậu tạo nên đầy đủ tín đồ lo ngại những rồi đó. Nhất là dòng người cậu say mê í –Thỏng tảo tín đồ xuống, vẻ lo ngại dãn ra với mỉm cười khẽ đầy ngụ ý.
Tôi nghiêng người té nguồn vào tnóng kiếng cửa sổ, chú ý dòng phương diện đỏ của cậu ấy sẽ bội nghịch chiếu bên trên kính. Rồi tăng cường ô cửa qua một mặt. Gió lùa vào, non rượi… Ngọn gió của nhanh chóng mai thanh hao tịnh. Bay trên hồ hết cánh lúa vẫn xẻ màu sắc kim cương nphân tử. Phía xa xa, vầng đỏ chói đã thảnh thơi nhích những bước đi nhẹ nhàng và uyển đưa lên nền ttách trong chũm. Bình minh cho an toàn lạ… Mọi thiết bị vẫn tốt theo 1 nghĩa làm sao đó Khi ta thua cuộc, chỉ bao gồm điều ta có kịp nhận ra hay không cơ mà thôi.

Xem thêm: " Truyện Lớp Học 12 Cung Hoàng Đạo, Truyện 12 Cung Hoàng Đạo


Tôi mlàm việc thiết bị. Gọi cho bà mẹ, đến chị và cả cho bố, thông tin rằng tôi đang niềm hạnh phúc và tôi vẫn thi lại. Ba thsống nhiều năm nói tôi yêu cầu sinh sống với ý thức, bà bầu cười cợt vẫn bảo tôi khờ vị mẹ luôn tin tôi. Và chị, chị mắng tôi 1 trận do làm fan không giống lo ngại. Tôi cười cợt vơi, nhằm mái tóc cất cánh vào gió. Tôi biết Thỏng đang dần cười…
-Đóng cửa vào, cậu biết là tớ sẽ gầy không? Mà giả dụ tất cả dựa đầu thì dựa vào vai tớ trên đây này – Hải nói với khuôn mặt đỏ bừng cho nặng nề tả. Tôi chỉ biết cười trừ, đóng của lại. Ở hàng ghế bên trên, Thư từ chối, giả vờ ho.